Vì mấy cái entry ngày thứ - thứ ngày liên tục vừa wa mà agosto thấy blog của mình đang đi vào tình trạng thiếu muối trầm của trọng, hix, ai bảo ngày nào cũng nói nhảm chi (nhưng mà cũng có cái lý của nó ).
Cho nên, rằng thì là mà, chắc agosto sẽ giảm tốc độ sPaM entry trong chính blog của mình xuống, thấy cái rì hay thì lên ba hoa, cái rì ko hay lém thì wa loa, còn cái gì ko hay ko dở thì bỏ wa cho rùi
Hôm nay đưa blog đi vào nề nếp luôn, chủ đề ba hoa bữa này sẽ là nói về
agosto lang thang trong thế giới blog ko phải là ít, đi đến đâu cũng thấy đa số các bạn trẻ nói ít nhất là 1 lần về cái sự "tôi muốn chết", ko biết có ai thực sự tưởng tượng đến 1 ngày mình sẽ chết "thật" chưa nhỉ? Nghĩa là ko cần ước muốn, bạn sẽ đc nằm trong 1 cái hòm (nhỏ hay to tùy size người bạn ) làm bằng gỗ tối om (hoặc 1 vài nhà thấy mua loại hòm có cái ô kính nhỏ nhỏ để người thân dòm vào
), tim của bạn lúc đó sẽ ngừng đập "bịch bịch" (như thế thì uổng wá, lỡ gặp anh nào - em nào cute cute 1 chút thì tim chả có cơ hội mà hoạt động), mắt của bạn sẽ nhắm nghiền - ko còn nhìn thấy gì xung quanh - chẳng thể phân biệt đâu là ngày nắng đẹp - đâu là ngày mưa giông, thính giác của bạn hoàn toàn yên lặng - mọi âm thanh với bạn lúc ấy sẽ chẳng nghĩa lý gì - bạn ko còn đc thưởng thức album mới nhất của anh Bo Đan Trường (eh eh cái này là tác giả lấy zí zụ cho chính bản thân nhe
) - ko đc nghe lời thì thầm yêu thương của ai kia nữa chớ
, còn các bộ phận khác trên cơ thể bạn thì khỏi nói - hết pin toàn bộ
Đấy là agosto tả lúc bạn còn đang nằm tại nhà nhé, chứ lúc bạn đc đưa ra ... Văn Điển (đối zới khu zực Hà Nội) hoặc Bình Hưng Hoà (dành cho các bạn khu zực HCM city) thì còn khủng khiếp hơn nhiều. Một cái huyệt sâu 2m đang đợi bạn cùng cái hòm đưa xuống dưới, đất lạnh và có đủ loại côn trùng mà lúc còn "đương thời" có thể bạn hét vang nhà khi nhìn thấy chúng ấy chứ, sợ nhắm (còn đoạn sau agosto định tưởng tượng ra cảnh côn trùng măm măm cái xác ko hồn của bạn kìa, nhưng mà bản thân sợ wá ko dám đi típ
)
Sau khi mọi người thả hoa xuống huyệt và cầu nguyện cho bạn, họ sẽ dần dần rời xa nơi bạn đang nằm, để trở lại cuộc sống thực tại của họ. Rồi thời gian trôi đi, không ít thì nhiều, hình ảnh của bạn sẽ phai mờ dần trong tâm trí những người thân yêu, vì nói thẳng ra, 1 người đã chết ko thể nào cứ mãi quẩn quanh trong đầu óc của những người đang sống đc, nếu có, thì những người đang sống đó sẽ cảm thấy mệt mỏi lắm... Và - tất nhiên là ko có thiênđường nào tồn tại trên đời cả, đã chết thì ai cũng như nhau, đều về với mẹ đất mà thôi, rồi - một ngày kia, bạn sẽ chỉ còn là kí ức...
Hức hức, tự viết tự đọc lại thấy ớn thật
Bây giờ agosto hỏi các bạn, các bạn có muốn chết ko? Chết thật sự như agosto đã nói ở trên ấy? Nếu chỉ vì những chuyện ko vui xảy ra trong cuộc sống mà các bạn cứ buột miệng ra là than "ko muốn sống" nữa, thì bạn sẽ được trải wa tất cả mọi thứ đó đó, chả thú vị tí nào
Riêng agosto, mặc dù thik su tằm mí cái hình máu me be bét nhưng thực chất lại cực kì sợ ma và iu cuộc sống lém
, dù ko phải lúc nào cũng suôn sẻ nhưng đc ở giữa những người thân yêu thì chắc chắn là sẽ tuyệt vời hơn chơi với côn trùng và bóng tối nhìu, phải hông

Ui!!!!!!di dao lung tung doc duoc cai bolg "dac biet" wa' ! Cong nhan la ban gioi tuong tuong thiet do !
ReplyDeletebo^' cu?a ra?nh ---->it's u
ReplyDeletehaha,con chau ba n luc tu tuong ko binh thuong ti nhi,hihi,xa ng iu co may ngay ma dau oc co van de rui,haha,noi the thoi,n gi chau ba noi deu co ly ca day,haha,ba cung rat n lan nghi khi chet di con ng ta se the nao nhi?hihi,m thay so lam,vi neu khi ko con bt ko con cam nhan dc dieu gi nua???m se o dau????ko con dc nghe con chau ba lam nham nua,huhu
ReplyDeleteMi`nh mu'n an Pizza !!!!!!!!!
ReplyDelete